Nhưng mà, ngư long hai đầu như thế kia, làm sao đi được?

Vô Ưu lão quỷ với nó là một thể đồng tu. Chỉ sợ cũng sắp không xong.

Ly Vẫn Long Quân chậm rãi đi đến trước mặt long ngư hai đầu, ngưng tụ ánh mắt, đưa một ngón tay ra, một giọt máu từ đầu ngón tay rơi xuống, hòa vào cơ thể của long ngư hai đầu.

Ly Vẫn Long Quân vẫy tay, sương mù phía trước từ từ tản ra, hồng mang trên người ngư long lóe lên. Cơ thể nhảy lên.

- Giọt long huyết này, không thể giúp ngươi thành rồng, nhưng có thể cứu mạng ngươi, đi đi.

Vô Ưu lão quỷ cảm kích nhìn Ly Vẫn Long Quân, đứng lên nói:

- Được, nếu ngài đã không còn là Ly Vẫn Long Quân năm đó, vậy ân oán trước kia đều xóa bỏ, mặc dù tôi rất hận ngài vì những gì ngài đã làm với Long Nữ, nhưng tôi có thể có đạo hạnh như hôm nay, cũng là do ngài ban tặng, thanh minh giới, từ giờ phút này tôi xin cáo biệt.

Lão vừa nói xong, thì thân hình chợt lóe lên, hòa làm một với ngư long. Bay lên giữa không trung, rít lên một tiếng, âm thanh rung chuyển bầu trời, sau đó đáp xuống quát lên:

- Muốn đi đến ngã ba thì đi theo ta…

Tôi mừng rỡ không xiết, tiến lến nói với Ly Vẫn Long Quân:

- Đa tạ Long Quân đã giúp đỡ, thực không dám giấu diếm, tôi vốn muốn đến khách sạn hoàng tuyền ở ngã ba, tôi là đệ tử của Long bà bà, lần này đi đến ngã ba chính là muốn nhờ bà ấy giúp tôi trở về dương giới, nếu như Long Quân có lời gì muốn chuyển tới bà ấy, tôi nhất định sẽ nói với bà ấy.

- Long bà bà…

Ly Vẫn Long Quân lẩm bẩm lặp lại một câu, trên mặt lộ vẻ thê lương.

- Nếu quả thật là nàng, vậy cậu hãy thay tôi chuyển lời. Tiên cảnh ở thanh minh đã hoàn thành, nếu như nàng muốn nhìn thì có thể quay lại đây bất cứ lúc nào.

Tôi liên tục gật đầu, định xoay người ròi đi thì Ly Vẫn Long Quân lại đưa một vật nói:

- Cậu giúp tôi đưa cái này cho nàng.

Tôi theo bản năng nhìn một cái. Nhưng thứ kia đen thùi lùi như cây gậy, tôi thấy Ly Vẫn Long Quân vuốt nhẹ nó, vật kia liên lóe sáng lên, biến thành một vật hình thoi dài khoảng bản tay, hai đầu thon lại, giống như con quay.

- Đây chính là Trảm Long Toa, cậu cầm đưa cho nàng đi.

Ly Vẫn Long Quân cũng không nói rõ vì sao đem Trảm Long Toa cho Long bà bà, nhưng mà tôi cũng biết, năm đó anh ta dùng thứ này để đối phó với Long bà bà, hẳn là pháp bảo của Long Nữ bà bà, đưa cho Long bà bà, dĩ nhiên dụng ý chính muốn bày tỏ là đã hối hận vì chuyện năm đó, hy vọng Long Nữ bà bà có thể tha thứ cho anh ta.

Tôi yên lặng không nói, nhận lấy Trảm Long Toa, Ly Vẫn Long Quân lấy ra khối ngọc bài kia, khẽ thở dài nói:

- Đây là đồ bên người nàng năm đó, hiện tại vật còn, nhưng người đã không còn, người cũng đã không phải là…

Anh ta thấp giọng lẩm bẩm, giống như một lão nhân đắm chìm trong ký ức cũ, trên mặt nở nụ cười, chậm rãi ngồi xuống.

Tôi thầm thở dài, lấy ra mấy quả thanh minh còn sót lại từ trên người, đưa cho Ly Vẫn Long Quân nói:

- Những thứ này là do Long Nữ bà bà tặng cho tôi, bây giờ cho anh. Sau khi hai giới ngăn cách, loại quả này ở một giới dường như không có, vậy hãy để mấy quả này lần nữa mọc ở đây đi, hy vọng vài năm nữa, bờ sông Vô Ưu có thể mọc đầy quả thanh minh.

Dứt lời, tôi liền xoay người nhảy lên lưng của ngư long hai đầu kia, An Hồ Tử cũng gấp gáp chạy tới, tôi đưa tay kéo anh ta lên, ngư long hai đầu cũng không phản đối, đưa chúng tôi bay lên trời, sau đó bay vòng quanh Ly Vẫn Long Quân một vòng, phát ra một tiếng kêu, rồi lao thẳng xuống Vô Ưu Hàn Đàm.

Sương mù dày đặc trước mặt dần tản ra, nước Hàn Đàm bắn tung tóe, ngư long hai đầu lao xuống vực sông, nhanh như chớp đã ở bên trong sương mù.

Tiếng nước chảy ầm ầm bên tai, sương mù dày đặc, một cỗ áp lực từ bốn phương tám hướng truyền tới, tôi và An Hồ Tử bám chặ ngư long, cúi đầu xuống, trong lòng vô cùng hồi hốp, chúng tôi từ nơi này tiến về phía trước

Xung quanh là một mảng mông lung, mọi thứ đều không thấy rõ, cảm giác đã qua một lúc lâu, ngư long hai đầu bỗng nhiên tăng tốc, thét một tiếng dài, thân thể chợt ngẩng lên, bay lên thật cao.

Áp lực kia bỗng nhiên biến mất, trước mắt bỗng nhiên sáng lên, tôi mở mắt ra, thấy chúng tôi đã ở trong thế giới khác,

Ngư long hai đầu bay giữa không trung, phía dưới là một con sông màu đen, nhìn qua thì thấy hẹp hơn rất nhiều so với sông Vô Ưu,

Đã đến ngã ba!

Tôi liếc mắt một cái liền nhận ra chỗ này, trong lòng vô cùng vui mừng, ngư long hai đầu bay lượn giữa không trung một lát, rồi hạ xuống, lao xuống sông, tôi và An Hồ Tử xoay mình nhảy xuống đứng ở cạnh bờ sông, nhìn thế giới này, trong lòng có muôn vàn cảm xúc.

- Lão đại, trời ơi, tôi không phải đang nằm mơ đấy chứ, tôi đã, đã đến ngã ba rồi ư, từ chỗ này đi về phía trước chính là minh giới phải không?

Tôi ừ một tiếng, gật đầu một cái nói:

- Có lẽ vậy, thật ra thì tôi chưa từng đến minh giới thật sự, nhưng mà để đi qua minh giới, nhất định phải qua khách sạn hoàng tuyền, Long Nữ bà bà ở chỗ đó.

An Hồ Tử nói:

- Anh làm sao có thể chắc chắn Long Nữ mà bọn họ nói chính là Long bà bà đó chứ?

Tôi thở dài nói:

- Không phải cô ấy còn có thể là ai chứ? Kỳ thật tuy hai giới bị ngăn cách, nhưng từ trong miệng của Vô Ưu lão quỷ và Ly Vẫn Long Quân có thể nghe ra, bọn họ vẫn luôn biết tình hình bây giờ của Long Nữ.

An Hồ Tử nói:

- Không thể nào, hai giới bị phong tỏa, làm sao bọn họ biết được?

- Dù sao bọn họ đều phi thường hơn người, hơn nữa hai giới cũng không hoàn toàn khép lại, ngư long hai đầu kia, chẳng lẽ sẽ không lặng lẽ vượt qua ranh giới tới đây sao?

Tôi vừa dứt lời, thì trong sông rào một tiếng vang, Vô Ưu lão quỷ xuất hiện, nhìn xung quanh nói:

- Từ nơi này đi về phía trước không xa chính là khách sạn hoàng tuyền, các người đi đi, thấy nàng… Thay tôi hỏi thăm sức khỏe.

Tôi kinh ngạc nói:

- Sao ông không đến đó?

Lão ta lắc đầu một cái:

- Không được, nàng cũng không biết tôi là ai, trừ khi tôi dùng thân thể của ngư long đến đó, nhưng mà nói như vậy cũng không có ý nghĩa gì.

Tôi chỉ ngư long nói:

- Vậy nó không thể hóa thành hình người sao?

Vô Ưu lão quỷ cười khổ:

- Hóa hình người? Sinh vật ở minh giới đều do oán khí tạo thành, không thể hóa thành người, trừ khi đã tu luyện đến trình độ cao nhất, đến lúc đó có thể hóa thành người, nhưng đến lúc đó, cũng đã thành tiên. Quên đi, tôi có thể đến đây đã mãn nguyện rồi. Còn tốt hơn là canh giữ ở dưới đáy vực lạnh lẽo đó hàng năm trời. Vậy thôi, sau này gặp lại.

Lão vẫy tay với chúng tôi một cái, sau đó thân hình dần dần biến mất, cuối cùng cũng biến mất hoàn toàn. Lúc này, ngư long hai đầu từ trong sông Vô Ưu nhảy thật cao ra khỏi mặt nước, vặn đầu, rồi lại rơi vào trong nước, sau đó chỉ thấy một dòng nước trong sông Vô Ưu dần dần đi xa.

Tôi và An Hồ Tử nhìn theo hướng ngư long hai đầu rời đi, ngẩn người một lúc, tôi hồi tưởng chuyện lúc trước, rồi yên lặng nhìn thế giới này, chúng tôi không hẹn mà cũng thở dài, cuối cùng cũng do mạng chúng tôi lớn, bây giờ, hẳn sẽ không còn tai họa gì nữa.

Chúng tôi cùng nhau bước đi, nơi này là bơ sông Vô Ưu, khắp nơi đều mọc hoa bỉ ngạn, trải dài về phía trước, từng cụm lớn, mặc dù là ở minh giới, nhưng cũng rất đẹp.

Chúng tôi đi theo phương hướng Vô Ưu lão quỷ chỉ khoảng chừng nửa giờ, trước mắt hiện ra khách sạn hoàng tuyền lẻ loi trong cánh đồng hoang vu.

Tiếp theo, hầu như không có chuyện gì xảy ra, tôi cùng An Hồ Tử đi tới khách sạn hoàng tuyền, gặp được Long bà bà, bà bà có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy chúng tôi, song khi tôi cầm ra Trảm Long Toa, bà bà liền hiểu ra mọi chuyện.

Tôi kể chuyện Ly Vẫn Long Quân cho bà bà nghe, cùng với chuyện của Vô Ưu lão quỷ, bà bà yên lặng nghe, không nói gì chỉ lặng lẽ thở dài, rồi nhận lấy Trảm Long Toa, chăm chú nhìn nó.

Mặc dù bà bà không nói một lời, nhưng từ trong mắt người, tôi nhìn thấy những dấu vết năm tháng.

Sau một hồi lâu không nói, lúc này An Hồ Tử bỗng nhiên hỏi Long Nữ bà bà, nếu nước sông Vô Ưu có năng lực đặc thù, vì sao bà bà ở trong sông Vô Ưu nhiều năm như vậy lại không mất trí nhớ chứ?

Long Nữ bà bà hơi sững sờ, sau đó cười lên nói:

- Nếu cậu không buồn, không lo, không có phiền não, vậy còn cần quên đi điều gì chứ?

Lời nói của bà bà quả thật sâu sắc, tôi nghĩ một hồi lâu, mới nghĩ ra, có lẽ bởi vì Long Nữ bà bà năm đó ngây thơ, không buồn không lo, cho nên mới sống ở trong sông Vô Ưu, hơn nữa, ban đầu bà bà đối với Ly Vẫn cũng không có bất kỳ tình cảm nào, có lẽ chính là bởi vì vậy, cho nên người mới không bị ảnh hưởng.

Nhưng sau đó, lúc bà bà cãi nhau với Ly Vẫn, rời khỏi thanh minh giới, nghe được nhưng lời tỏ tình kia của Ly Vẫn, rốt cuộc mới ý thức được nội tâm của mình, cho nên mới hộc máu bị thương, vội vàng bỏ đi, nói không chừng, bà bà già nua như ngày hôm nay, cũng là vì lý do này.

Trong lòng tôi vô cùng cảm khái, nhưng Long Nữ bà bà đã sớm thấy ra, bà bà nhìn về hướng thanh minh giới, vẻ mặt bình thản, trong mắt cũng không xuất hiện nửa điểm khác thường, cũng không biết trong lòng bà bà đang suy nghĩ gì.

Bà bà lại hỏi tôi tại sao lại tới chỗ này, tôi cười khổ nói, ngày đó tôi vốn định vào bên trong ngọc tỳ hưu tìm Giải Trĩ, nhưng trong lúc vô tình lại đến thanh minh giới. Long Nữ bà bà khẽ mỉm cười, nói cho tôi biết, ở trên thế giới này, thực tế có rất nhiều lối đi song song, rất nhiều không gian đặc thù, đây cũng tính là đánh bậy đánh bạ, nhưng mà cũng gặp phải may mắn, không những không sao mà còn nhận được phúc khí.

Tôi buồn bực hỏi Long Nữ bà bà:

- Con đã đủ xui xẻo lắm rồi. Chữ ‘Phúc’ này có nghĩa là gì?

 

0.10608 sec| 2431.43 kb